Có những lúc, trong một phút giây bất chợt nào đó, ta bỗng nhận ra bản thân mình đa sầu đa cảm đến lạ. Nghe một điệu nhạc piano da diết nỗi buồn, một bản nhạc Trịnh ngoài hiên ngân lên mang theo từng câu chuyện năm xưa không bao giờ kể cho hết. Ngồi trong phòng tĩnh lặng sáng tác nốt câu chuyện còn dở dang, tôi lướt qua dòng tin từ người bạn cũ...
Người ta luôn khuyến khích bạn hãy sống lạc quan, vui vẻ nhưng chẳng ai tránh khỏi những chuyện buồn, họ viết lên để giải tỏa, dù đang vui bạn cũng bật những giai điệu buồn nghe đấy thôi. Bởi thế, đau khổ, buồn bã trong cuộc đời là chuyện hiển nhiên, không bao giờ né tránh nổi. Hôm nay đọc bài viết của bạn, tôi đồng cảm, tôi nghĩ lại câu chuyện của cách đây 7, 8 năm về trước, tôi cũng đã từng trong tình huống đó, trải qua nỗi đau mất người thân...
Hồi xưa đi học tôi và bạn ít nói chuyện với nhau, cũng chưa xích mích với nhau bao giờ, nhưng bạn với tôi đều là những đứa sống giàu tình cảm, thi thoảng bốc đồng, và hành xử trẻ con, may ra tôi chín chắn hơn bạn vì tôi tự lập, sống xa gia đình từ nhỏ. 3 năm cấp 3 giữa đôi ta không có quá nhiều câu chuyện để nhớ, nhưng tôi biết bạn sống ẩn sau đôi dòng status trên mạng, một vài truyện ngắn tự viết ra, tôi thích bạn cười nhiều hơn khi bạn tỏ ra tức giận. Rồi năm 18 tuổi, tôi và bạn cũng như tôi và những đứa trong lớp, trong trường phải nói lời tạm biệt với nhau. Có hứa hẹn sẽ gặp lại nhưng tôi của những năm Đại học sẽ khác với tôi của những năm cấp 3, kể từ ngày cuối cùng ở trường phổ thông, ta chưa bao giờ gặp nhau ở ngoài thêm một lần nào nữa.
Gần Tết, tôi nghe tin buồn từ gia đình bạn. Bố bạn qua đời. Tôi không hiểu tại sao sống mũi tôi bỗng cay cay, tôi mím môi ngăn không cho đôi hàng lệ nhỏ xuống, tôi tự nhận mình có đa sầu đa cảm trong một vài tình huống nhưng với chuyện của bạn, tôi thực sự đau lòng. Tôi nhớ lại ngày tháng đầu tiên của năm cấp 2, liên tục hai người thân của tôi qua đời - bà ngoại và ông nội. Tự dưng hôm nay, tôi bất giác chạnh lòng khi bắt gặp dòng tâm trạng của bạn: "Là cuộc sống quá khắc nghiệt với bố, là ông trời bất công với một người như bố, hay là thế giới này đã vô tâm gạt bỏ bố..." Với những người đang phải trải qua mất mát, họ có quyền đổ lỗi cho cả thế giới, hãy để họ làm như thế...
Và, tôi vẫn luôn có một niềm tin rằng người ở lại sống tốt sẽ luôn là mong đợi, khát vọng của những người đã ra đi. Tôi nhớ lại những ngày tháng tuổi thơ, lúc ấy còn ngô nghê và khờ dại lắm, nhưng chẳng hiểu sao, khi bà và ông ra đi, cảm giác đau đớn, mất mát lại bủa vây không thôi như vậy. Ai ai rồi cũng sẽ phải nói lời tạm biệt, chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi, nhưng câu nói đó thật quá vô tình vì người ở lại sẽ bao lâu mới lành lặn vết thương?
Người ta bảo chỉ cần nhìn lên trời thì giọt nước mắt sẽ chạy trốn vào trong, và dù sao đi chăng nữa bạn vẫn phải mỉm cười sống tiếp, vì trên cao đó, có một ai đó đang dõi theo từng khoảnh khắc trong ngày của bạn. Tôi vẫn tự nhủ với bản thân:" Trân quý từng giây phút bên cạnh người thân, gọi điện, hỏi thăm và đừng bao giờ tiết kiệm câu nói tình cảm..." Người ta phải trải qua nỗi đau mới trân quý những giây phút hạnh phúc, nhưng mong bài viết này chia sẻ ra để ta không cần phải đợi vết thương lòng tiếp mới quý giá từng giây phút cuộc đời...
Người ta luôn khuyến khích bạn hãy sống lạc quan, vui vẻ nhưng chẳng ai tránh khỏi những chuyện buồn, họ viết lên để giải tỏa, dù đang vui bạn cũng bật những giai điệu buồn nghe đấy thôi. Bởi thế, đau khổ, buồn bã trong cuộc đời là chuyện hiển nhiên, không bao giờ né tránh nổi. Hôm nay đọc bài viết của bạn, tôi đồng cảm, tôi nghĩ lại câu chuyện của cách đây 7, 8 năm về trước, tôi cũng đã từng trong tình huống đó, trải qua nỗi đau mất người thân...
Hồi xưa đi học tôi và bạn ít nói chuyện với nhau, cũng chưa xích mích với nhau bao giờ, nhưng bạn với tôi đều là những đứa sống giàu tình cảm, thi thoảng bốc đồng, và hành xử trẻ con, may ra tôi chín chắn hơn bạn vì tôi tự lập, sống xa gia đình từ nhỏ. 3 năm cấp 3 giữa đôi ta không có quá nhiều câu chuyện để nhớ, nhưng tôi biết bạn sống ẩn sau đôi dòng status trên mạng, một vài truyện ngắn tự viết ra, tôi thích bạn cười nhiều hơn khi bạn tỏ ra tức giận. Rồi năm 18 tuổi, tôi và bạn cũng như tôi và những đứa trong lớp, trong trường phải nói lời tạm biệt với nhau. Có hứa hẹn sẽ gặp lại nhưng tôi của những năm Đại học sẽ khác với tôi của những năm cấp 3, kể từ ngày cuối cùng ở trường phổ thông, ta chưa bao giờ gặp nhau ở ngoài thêm một lần nào nữa.
Gần Tết, tôi nghe tin buồn từ gia đình bạn. Bố bạn qua đời. Tôi không hiểu tại sao sống mũi tôi bỗng cay cay, tôi mím môi ngăn không cho đôi hàng lệ nhỏ xuống, tôi tự nhận mình có đa sầu đa cảm trong một vài tình huống nhưng với chuyện của bạn, tôi thực sự đau lòng. Tôi nhớ lại ngày tháng đầu tiên của năm cấp 2, liên tục hai người thân của tôi qua đời - bà ngoại và ông nội. Tự dưng hôm nay, tôi bất giác chạnh lòng khi bắt gặp dòng tâm trạng của bạn: "Là cuộc sống quá khắc nghiệt với bố, là ông trời bất công với một người như bố, hay là thế giới này đã vô tâm gạt bỏ bố..." Với những người đang phải trải qua mất mát, họ có quyền đổ lỗi cho cả thế giới, hãy để họ làm như thế...
Và, tôi vẫn luôn có một niềm tin rằng người ở lại sống tốt sẽ luôn là mong đợi, khát vọng của những người đã ra đi. Tôi nhớ lại những ngày tháng tuổi thơ, lúc ấy còn ngô nghê và khờ dại lắm, nhưng chẳng hiểu sao, khi bà và ông ra đi, cảm giác đau đớn, mất mát lại bủa vây không thôi như vậy. Ai ai rồi cũng sẽ phải nói lời tạm biệt, chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi, nhưng câu nói đó thật quá vô tình vì người ở lại sẽ bao lâu mới lành lặn vết thương?
Người ta bảo chỉ cần nhìn lên trời thì giọt nước mắt sẽ chạy trốn vào trong, và dù sao đi chăng nữa bạn vẫn phải mỉm cười sống tiếp, vì trên cao đó, có một ai đó đang dõi theo từng khoảnh khắc trong ngày của bạn. Tôi vẫn tự nhủ với bản thân:" Trân quý từng giây phút bên cạnh người thân, gọi điện, hỏi thăm và đừng bao giờ tiết kiệm câu nói tình cảm..." Người ta phải trải qua nỗi đau mới trân quý những giây phút hạnh phúc, nhưng mong bài viết này chia sẻ ra để ta không cần phải đợi vết thương lòng tiếp mới quý giá từng giây phút cuộc đời...
Nhận xét
Đăng nhận xét