Chuyển đến nội dung chính

Có những vết thương mãi chẳng lành....

Có những lúc, trong một phút giây bất chợt nào đó, ta bỗng nhận ra bản thân mình đa sầu đa cảm đến lạ. Nghe một điệu nhạc piano da diết nỗi buồn, một bản nhạc Trịnh ngoài hiên ngân lên mang theo từng câu chuyện năm xưa không bao giờ kể cho hết. Ngồi trong phòng tĩnh lặng sáng tác nốt câu chuyện còn dở dang, tôi lướt qua dòng tin từ người bạn cũ...
Người ta luôn khuyến khích bạn hãy sống lạc quan, vui vẻ nhưng chẳng ai tránh khỏi những chuyện buồn, họ viết lên để giải tỏa, dù đang vui bạn cũng bật những giai điệu buồn nghe đấy thôi. Bởi thế, đau khổ, buồn bã trong cuộc đời là chuyện hiển nhiên, không bao giờ né tránh nổi. Hôm nay đọc bài viết của bạn, tôi đồng cảm, tôi nghĩ lại câu chuyện của cách đây 7, 8 năm về trước, tôi cũng đã từng trong tình huống đó, trải qua nỗi đau mất người thân...
Hồi xưa đi học tôi và bạn ít nói chuyện với nhau, cũng chưa xích mích với nhau bao giờ, nhưng bạn với tôi đều là những đứa sống giàu tình cảm, thi thoảng bốc đồng, và hành xử trẻ con, may ra tôi chín chắn hơn bạn vì tôi tự lập, sống xa gia đình từ nhỏ. 3 năm cấp 3 giữa đôi ta không có quá nhiều câu chuyện để nhớ, nhưng tôi biết bạn sống ẩn sau đôi dòng status trên mạng, một vài truyện ngắn tự viết ra, tôi thích bạn cười nhiều hơn khi bạn tỏ ra tức giận. Rồi năm 18 tuổi, tôi và bạn cũng như tôi và những đứa trong lớp, trong trường phải nói lời tạm biệt với nhau. Có hứa hẹn sẽ gặp lại nhưng tôi của những năm Đại học sẽ khác với tôi của những năm cấp 3, kể từ ngày cuối cùng ở trường phổ thông, ta chưa bao giờ gặp nhau ở ngoài thêm một lần nào nữa.
Gần Tết, tôi nghe tin buồn từ gia đình bạn. Bố bạn qua đời. Tôi không hiểu tại sao sống mũi tôi bỗng cay cay, tôi mím môi ngăn không cho đôi hàng lệ nhỏ xuống, tôi tự nhận mình có đa sầu đa cảm trong một vài tình huống nhưng với chuyện của bạn, tôi thực sự đau lòng. Tôi nhớ lại ngày tháng đầu tiên của năm cấp 2, liên tục hai người thân của tôi qua đời - bà ngoại và ông nội. Tự dưng hôm nay, tôi bất giác chạnh lòng khi bắt gặp dòng tâm trạng của bạn: "Là cuộc sống quá khắc nghiệt với bố, là ông trời bất công với một người như bố, hay là thế giới này đã vô tâm gạt bỏ bố..." Với những người đang phải trải qua mất mát, họ có quyền đổ lỗi cho cả thế giới, hãy để họ làm như thế...
Và, tôi vẫn luôn có một niềm tin rằng người ở lại sống tốt sẽ luôn là mong đợi, khát vọng của những người đã ra đi. Tôi nhớ lại những ngày tháng tuổi thơ, lúc ấy còn ngô nghê và khờ dại lắm, nhưng chẳng hiểu sao, khi bà và ông ra đi, cảm giác đau đớn, mất mát lại bủa vây không thôi như vậy. Ai ai rồi cũng sẽ phải nói lời tạm biệt, chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi, nhưng câu nói đó thật quá vô tình vì người ở lại sẽ bao lâu mới lành lặn vết thương?
Người ta bảo chỉ cần nhìn lên trời thì giọt nước mắt sẽ chạy trốn vào trong, và dù sao đi chăng nữa bạn vẫn phải mỉm cười sống tiếp, vì trên cao đó, có một ai đó đang dõi theo từng khoảnh khắc trong ngày của bạn. Tôi vẫn tự nhủ với bản thân:" Trân quý từng giây phút bên cạnh người thân, gọi điện, hỏi thăm và đừng bao giờ tiết kiệm câu nói tình cảm..." Người ta phải trải qua nỗi đau mới trân quý những giây phút hạnh phúc, nhưng mong bài viết này chia sẻ ra để ta không cần phải đợi vết thương lòng tiếp mới quý giá từng giây phút cuộc đời...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tuổi 20

ở tuổi 20, ta vẫn tự đặt câu hỏi cho bản thân là mình thực sự thích gì và mình muốn gì. Ta thấy cuộc sống mình thật tẻ nhạt.  20 tuổi hãy cứ thử sức với tất cả mọi thứ. Sẽ có những cơn gió to những cơn mưa lớn làm ta chơi vơi, vấp ngã nhưng chẳng sao cả. 20 tuổi hãy sống hết mình, làm hết mình. Đừng ngại khó khăn thử thách vì chính chúng sẽ làm ta trưởng thành hơn. 20 tuổi hãy đi thật nhiều để khám phá bản thân. Hãy xách ba lô lên và đi Đừng ngại những gì mọi người nói và mọi người nghĩ về mình. Hãy bắt đầu việc thay đổi bằng những kế hoạch thật chi tiết.  Hãy suy nghĩ thật nghiêm túc về đam mê hoài bão của mình. Và cuối cùng, thực hiện chúng ngay và luôn đi. Bởi vì ta chỉ có một cuộc đời để sống. Đừng bao giờ đi làm thuê cho ước mơ của người khác, hãy xây nó cho chính mình Tuổi 20, không quá muộn để bắt đầu đâu…

Đi xin việc

Gửi các em các bạn chuẩn bị đi xin việc hoặc sẽ xin việc trong tương lai. Đi làm thuê thì nên xác định mình sẽ làm gì được cho người ta, mình có ích gì cho công ty cửa hàng người ta, có đem lại doanh thu lợi nhuận hay giúp đỡ được gì không thì hãy xin vào làm. Công việc mình vừa thích vừa có hiệu quả mà vừa phát triển được lâu dài. Đừng bao giờ vừa bước vào chiếu đã đòi ngồi mâm trên. Đi xin việc phải tập trung vào mục đích duy nhất là xin được việc phù hợp, làm được việc chứ đừng lúc nào cũng tiền. Tiền học bao năm tháng đó, có vận dụng được vào công việc không? nếu vận dụng được hết thì đòi tiền nhiều vào còn nếu phải học lại từ đầu thì quên chuyện tiền đi (không mất thêm tiền nghiệp phí là may). Có mấy người đi làm cho doanh nghiệp, trở thành gánh nặng cho người ta còn đòi hỏi phải được thế này phải đạt thế kia. Thử hỏi nếu bằng trình độ hiện tại bước ra xã hội hay đi nơi khác bạn sẽ được trả bao nhiêu? hay một câu chào thân ái và tạm biệt. Ở ngoài này, thời đại này các em, các bạn...

Ngọc Rồng

Ai đến với ngành cũng mang một hoài bão “Vực dậy ngành quảng cáo nước nhà”. Ngày ngày xem phim quảng cáo thấy tụi nào làm mà tệ quá, tối tối đi cà phê nhả ra cả trăm ý tưởng kinh hoàng, dồn trong não hoài nó phí nên quyết định dấn thân làm rạng danh sức sáng tạo Việt. Tiếc là đời không như là mơ. Vì bạn mơ… trật lất! Để có một chiến dịch quảng cáo tạm được thôi thì cũng như là truyện “7 viên ngọc rồng” vậy. Chỉ khi công ty của bạn có đầy đủ 7 viên ngọc sau: 1. Các marketer hiểu biết sâu rộng về ngành hàng và người tiêu dùng, tâm huyết với nhãn hàng,. Những con người trân trọng sức sáng tạo của công ty quảng cáo, chứ không nghĩ “tụi nó” đang làm việc dưới mình, chỉ là một dịch vụ sáng tạo không hơn. Thường thì các bạn này sẽ mang đến bạn các thương hiệu được định vị tốt, “hợp lòng dân”; sản phẩm “ngon”, có thể cạnh tranh trên chốn giang hồ. 2. Ngân sách hợp lý. 3. Các bạn account giỏi, hiểu ý các marketer, chiến đấu toé lửa trên bàn họp để mang về những brief (job) tốt nhất cho công ty....